Như bao con người trưởng thành khác, tôi cũng phải xa quê để làm việc ở Sài Gòn. Cuộc sống xa nhà vốn tưởng nó tự do và thoải mái, nhưng tôi không thôi lúc nào cũng đau đáu nhớ quê. Cám cảnh chán chường khi bệnh chẳng ai lo, tinh thần tồi tệ không ai thăm hỏi và những cơn đau tinh thần vô hình chẳng ai sẻ chia, tôi tập cho mình thoái quen tìm một góc nhỏ để giải tỏa những bộn bề.

Tôi biết đến Gọn & Nhẹ trong một lần vô tình đưa cô bạn thầm thương đi học, con đường Ngô Thời Nhiệm ngày trước yên bình là thế, vậy mà giờ đây đủ đầy màu sắc vui tươi và rộn ràng, điều đó chẳng những không xấu đi mà với tôi thì nó tốt hơn, tôi thèm tiếng nói cười. Rồi thì cô bạn cũng sang ngang, chỉ còn mình tôi đi về lẻ bóng, cái sự chần chừ đôi khi “giết chết” trái tim của một con người.

 

Như bao ngày, hôm nay xong ca sau hơn mười mấy tiếng ngồi vẽ dự án, tôi lại lui tới quán quen. Cái tên Gọn& Nhẹ như đối lập tâm trạng của tôi lúc này, nặng nề và bừa bộn. Quán lúc này đã đông quá nửa, lượt khách văn phòng giải khuây sau giờ làm ngồi kín những bàn lớn.

 

Tôi chọn một góc nhỏ dối diện ở, ban công tầng 2 với ghế cao ngắm xuống đường bên dưới. Gió Sài Gòn mát rượi, làm tôi quên đi cái ngột ngạt của văn phòng máy lạnh nặng nề. Nhón vài hạt đậu phộng, hớp ngụm bia thủ công đầy bọt thơm, tôi tháy mình tỉnh táo được một tí, mà càng tỉnh táo, lại càng nhớ nhà cồn cào. Nhạc mở đủ to để hai bàn cạnh nhau không nghe câu chuyện của nhau, một cách thông minh của chủ quán nhằm đảm bảo sự riêng tư cho khách.  

Dù bạn đi một mình, hay hai mình hoặc là cả một nhóm, đến với Gọn & Nhẹ sẽ thấy ở đâu cũng có thể là góc riêng của mình, một chút bia tươi, một chút gió trời, một chút nhạc hay để mình được sống những tháng ngày tuổi trẻ, chấp chới giữa bộn bề nhưng không bao giờ được phép gục ngã, họa chăng chỉ là chùn bước một chút để rồi bước tới ngày mai mà thôi