“Ăn Quận 5,

Nằm Quận 3,

Múa ca Quận 1,

Trấn lột Quận 4.”

Đó là một bài vè khá nổi tiếng về Sài Gòn mà hầu hết ai cũng từng nghe qua trước 1975, tức là những năm khi chính quyền cũ vẫn còn quản lý Sài Gòn cùng văn hóa của người Hoa lẫn người Mỹ tràn ngập khắp các tỉnh Nam kỳ.

Quận 1, trước bao cấp, là một trong những chốn phồn hoa nức tiếng, với vô vàn những tụ điểm vũ trường, phòng trà, những cô đào, ông bầu, danh ca, tạo nên một thời kì vô cùng sôi động không khác gì showbiz ngày nay.

 

 

 

Đó là thời điểm những Trịnh Công Sơn, Ngô Thụy Miên, Thanh Lan, Lệ Thu, Từ Công Phụng,… bắt đầu cất tiếng hát để tạo nên những giai điệu bất hủ cho đến tận ngày nay vẫn còn khiến biết bao thế hệ đắm chìm vào đấy.

Thời đó, phòng trà là một loại hình giải trí mà tất cả giới sành điệu đều biết đến.

Người ta thích tới phòng trà, hút một điếu Salem, nhả một chút khói lơ đãng, rồi trong cái không gian mơ hồ ấy, giọng của nữ danh ca xinh đẹp phía trên sân khấu lặng lẽ cất lên, giữa tiếng guitar sâu lắng, quả không có cái thú nào hơn.

 

Ở cái thời mà chất nghệ sĩ vẫn còn thấm đẫm đó, biết bao nhiêu phòng trà nức tiếng mọc lên, với những tên tuổi đi kèm không một đêm vắng khách. Phòng trà Đêm Màu Hồng có ban hợp ca Thăng Long với những tên tuổi như Thái Thanh, Hoài Bắc (nhạc sĩ Phạm Đình Chương). Phòng trà Tự Do thì nổi tiếng với tiếng hát của Lệ Thu…

Rồi phòng trà Queen bee với cái tên của một trong những nữ danh ca nổi tiếng nhất từ trước tới nay, người được gọi với những biệt danh như “ca sĩ cần sa”, “tiếng hát ma túy”, gắn liền với những tình khúc Trịnh Công Sơn, Khánh Ly.

 

Được mệnh danh là một trong “Ngũ đại phòng trà” ở Sài Gòn trong những năm 1970, Queen bee với Khánh Ly, Thanh Thúy, dần trở thành một nơi nhộn nhịp bậc nhất Sài Gòn vào thời điểm đó.

 

“Khi biết em mang kiếp cầm ca 
Đêm đêm phòng trà dâng tiếng hát cho người đời 
Bỏ tiền mua vui 
Hỏi rằng anh ơi còn yêu em nữa không?”

Bạn đã từng nghe mấy lời nhạc này loáng thoáng đâu đó chưa? Số phận những nàng danh ca, những cô đào lẫy lừng bấy giờ có lẽ cũng long đong như những chuyện tình quanh họ. Queen bee đình đám một thời, cũng được bao quanh bởi những tin đồn, những lời kháo nhau, những bài báo giật tít trên trang nhất, gây nhốn nháo hết cả giới thượng lưu Sài Gòn vì những chuyện tình đến đến đi đi của những viên tướng tá của chính quyền cũ, những thiếu gia, cậu ấm nức tiếng gần xa, với những nàng kiều nữ sống kiếp cầm ca, đêm đêm phải “dâng tiếng hát cho người đời”. Biết bao nhiêu câu chuyện thêu dệt xung quanh Queen bee, khiến cho một trong “Ngũ đại phòng trà” cho đến bây giờ, vẫn là dư âm rực rỡ trong lòng những người thế hệ trước.

Thời thế lên xuống, thời đại đổi thay, mọi thứ dần chìm vào dĩ vãng. Những cái tên từng nổi tiếng như cồn ngày xưa cái còn cái mất, nhưng thỉnh thoảng, vẫn nghe những tiếng gọi ngày xưa vọng về. Như một sáng nào đó vẫn nghe giọng Khánh Ly hát Biển Nhớ vang lên đâu đấy, như là một cái tên nào đó từng lừng lẫy nghe đồn đã sắp trở lại, hoành tráng hơn bao giờ hết, như Queen bee chẳng hạn?